Tuổi thơ cắp sách đến trường
Hồn nhiên thơ bé chẳng vương bụi trần
Con đường đất đậm dấu chân
Bắt đôi bướm nhỏ phân vân bay vòng…
***
Trăng tròn đã biết nhớ mong
Biết chờ, biết ngóng, biết trông một người
Biết yêu – rung cảm đầu đời
Biết đau, biết khóc khi người ra đi…
Dòng đời trôi nổi thị phi
Bon chen, cay đắng khóe mi lệ nhòa
Mưa mang nước mắt vỡ òa
Gió đem cay đắng hòa vào trong tim
***
Mơ trong giấc ngủ lim dim
Nắng trưa thầm gọi cánh chim xưa về
Sáng trong như cánh đồng quê
Êm êm như tiếng vỗ về dòng sông
Một trời kí ức nhớ mong
Vẳng trong tiếng gọi mênh mông tìm về
Lẩn trong cuộc sống bộn bề
Nhạt nhòa sương khói đồng quê đâu rồi?
***
Ngẩn ngơ gọi những bồi hồi
Gọi cành phượng vĩ, gọi thời học sinh
Gọi trong tán lá rung rinh
Gọi về kỉ niệm đẹp xinh thủa nào
Con đường đến lớp mưa rào
Cánh hoa điệp rụng đón chào bước chân
Hàng phi lao đứng lặng thinh
Cánh tay trong nắng lung linh ánh vàng
***
Chợt đâu tỉnh giấc bàng hoàng
Chỉ là cơn mộng vườn hoang tìm về
Lắng trong cuộc sống bộn bề
Dòng sông kí ức vỗ về tuổi thơ.
Chỉ có em...
Một mình, vụt tắt như ánh hoàng hôn...
Em bé nhỏ, le lói và chẳng ai nhìn thấy.
Tâm hồn em như mây khói...
Thân xác em là cát bụi
Đôi mắt em khô cháy một khoảng trời hi vọng
Ở nơi ấy....
Em mơ, em mộng, em vẽ nên 1 bức tranh cổ tích
Không có thật, ừ thì không hề có thật...
Khuất sau bóng mây kia là gì...em không biết
Chỉ biết cuộc đời không bằng phẵng yêu thương
Thôi! Em ơi đừng khóc nữa.
Buồn vu vơ, em cứ buồn em nhé!
Và em sẽ thấy được giá trị của niềm vui hạnh phúc.
Phải không em.........
Hạnh phúc của em cũng chập chờn như ngọn nến.
Vờn qua mặt em, có lúc trêu đùa khiến em đau.
Cắn chặt môi, em thấy mặn...Mặn từ vết thương bé nhỏ, mặn cả ở trong lòng...
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em
Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu
Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình
Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau./.
Có là gì đâu anh, có là gì đâu
Ko yêu thương, ko buồn, ko nhung nhớ
Thế mà em cứ ngỡ,rằng mình đang yêu
Cố ép tim mình nhung nhớ hằng đêm
Cố dối lòng rằng đang yêu say đắm
Cứ bảo lòng rằng sẽ không thất vọng
Có khi nào em “cố nữa” được không?
Em vẫn cứ mải miết đi tìm anh
Trong những giấc mơ đêm
Những vần thơ ướt đẫm
Em biềt rằng nơi cuối đường chẳng gặp
Một bóng hình em đang đợi từ lâu
Ừ, có là gì đâu, có là gì đâu.
Bởi em biết tình yêu là khó nói
Bởi em biết tháng ngày qua mình đang dối
Những nụ cười, nhung nhớ thơ ngây.
Ko yêu thương, ko buồn, ko nhung nhớ
Thế mà em cứ ngỡ,rằng mình đang yêu
Cố ép tim mình nhung nhớ hằng đêm
Cố dối lòng rằng đang yêu say đắm
Cứ bảo lòng rằng sẽ không thất vọng
Có khi nào em “cố nữa” được không?
Em vẫn cứ mải miết đi tìm anh
Trong những giấc mơ đêm
Những vần thơ ướt đẫm
Em biềt rằng nơi cuối đường chẳng gặp
Một bóng hình em đang đợi từ lâu
Ừ, có là gì đâu, có là gì đâu.
Bởi em biết tình yêu là khó nói
Bởi em biết tháng ngày qua mình đang dối
Những nụ cười, nhung nhớ thơ ngây.
"Sài Gòn" Cafe nhiều kỷ niệm
"Góc Phố" chia tay đứng ngậm ngùi
Đêm ấy "Mưa Rơi" anh còn nhớ
Chuyện chúng mình ngồi đây ở "Mận Gai".
"Phố Đá" chiều mưa anh không đến
"Điểm Hẹn" quên rồi "Giot Đắng" tan
"Giai Điệu" cung đàn ngày xưa ấy
Anh còn nghe ca khúc "Da Vàng".
Trở lại "Phú Xuân" chiều nắng hạ
Nào ngờ lạc lối đến "Suối Hồng"
Gặp anh em bỗng thành "Tượng Đá"
"Hình Như Là" mình đã yêu nhau.
Từ "Osaka" về "Tin Tin" ngắm biển
Chiều chia tay mình đến "Si Si"
Quên "Cội Nguồn" dứt áo ra đi
Anh còn nhớ "Sông Quê" xóm lụa.
"Hương Đồng Nội" thoảng mùi "Hoa Sứ"
"Thiên Cầm" ca, ai gõ "Trống Đồng"
Đêm "Tiếng Xưa" ôm đàn ta hát
"Thụy Du" buồn thương cảm đời em.
Năm em lên 15 sang 16
Bến nhân duyên số gặp "Mục Đồng"
Giải lụa đào trao người mạng "Mộc"
Khó vẹn "Tuyền" mơ ước "Quỳnh Giao".
"Trúc Lâm Viên" một nỗi buồn mơ mộng
Khúc "Sam Pa" rộn rã lòng ai
"Giot Lệ Long" tràn nơi khóe mắt
Để "Biển Xanh" sóng vỗ rì rào.
"Sao Mai" sáng trên trời lộng gió
"Làng Biển" ngủ quên nơi chốn xa
"Tiên Đồng Quán" nằm yên lặng lẽ
Em về với "Nhạc Nước" chiều nay.
Anh gieo chi một "Tiếng Tơ Đồng"
Để "Đá Cuội" bao năm tìm bạn
Đêm hội ngộ "Hương Trà" trăng sáng
Tình em thêm ấm mãi "Hương Xuân".
Chia tay anh "Tina" về Phan Thiết
Một mình buồn em trở lại "Win"
Thương chúng mình số phận "OShin"
Cố quên đi "Yesterday" buồn tủi.
Còn nhớ "Phố Tôi" cùng thề ước
Mong tơ duyên "Trường Thịnh", "Cát Tường"
Trọn cuộc đời "Hưng Phát" yêu thương
Những kỷ niệm thâu đêm "Phương Thảo".
Trót lỡ "Lãng Du" làm nghệ sỹ
Dấu "Chân Quê" phiêu bạt khắp miền
Chiều ghé bến "CàTy", "Chợt Nhớ"
Thương người em gái sống "Cõi Riêng".
Anh hào hoa như điệp viên "007"
Cho em bao hạnh "Phúc" tuyệt vời
Về "Đồng Xanh" xây nhà bên suối
Sống "Thanh Bình" hai đứa rong chơi.
"Góc Phố" chia tay đứng ngậm ngùi
Đêm ấy "Mưa Rơi" anh còn nhớ
Chuyện chúng mình ngồi đây ở "Mận Gai".
"Phố Đá" chiều mưa anh không đến
"Điểm Hẹn" quên rồi "Giot Đắng" tan
"Giai Điệu" cung đàn ngày xưa ấy
Anh còn nghe ca khúc "Da Vàng".
Trở lại "Phú Xuân" chiều nắng hạ
Nào ngờ lạc lối đến "Suối Hồng"
Gặp anh em bỗng thành "Tượng Đá"
"Hình Như Là" mình đã yêu nhau.
Từ "Osaka" về "Tin Tin" ngắm biển
Chiều chia tay mình đến "Si Si"
Quên "Cội Nguồn" dứt áo ra đi
Anh còn nhớ "Sông Quê" xóm lụa.
"Hương Đồng Nội" thoảng mùi "Hoa Sứ"
"Thiên Cầm" ca, ai gõ "Trống Đồng"
Đêm "Tiếng Xưa" ôm đàn ta hát
"Thụy Du" buồn thương cảm đời em.
Năm em lên 15 sang 16
Bến nhân duyên số gặp "Mục Đồng"
Giải lụa đào trao người mạng "Mộc"
Khó vẹn "Tuyền" mơ ước "Quỳnh Giao".
"Trúc Lâm Viên" một nỗi buồn mơ mộng
Khúc "Sam Pa" rộn rã lòng ai
"Giot Lệ Long" tràn nơi khóe mắt
Để "Biển Xanh" sóng vỗ rì rào.
"Sao Mai" sáng trên trời lộng gió
"Làng Biển" ngủ quên nơi chốn xa
"Tiên Đồng Quán" nằm yên lặng lẽ
Em về với "Nhạc Nước" chiều nay.
Anh gieo chi một "Tiếng Tơ Đồng"
Để "Đá Cuội" bao năm tìm bạn
Đêm hội ngộ "Hương Trà" trăng sáng
Tình em thêm ấm mãi "Hương Xuân".
Chia tay anh "Tina" về Phan Thiết
Một mình buồn em trở lại "Win"
Thương chúng mình số phận "OShin"
Cố quên đi "Yesterday" buồn tủi.
Còn nhớ "Phố Tôi" cùng thề ước
Mong tơ duyên "Trường Thịnh", "Cát Tường"
Trọn cuộc đời "Hưng Phát" yêu thương
Những kỷ niệm thâu đêm "Phương Thảo".
Trót lỡ "Lãng Du" làm nghệ sỹ
Dấu "Chân Quê" phiêu bạt khắp miền
Chiều ghé bến "CàTy", "Chợt Nhớ"
Thương người em gái sống "Cõi Riêng".
Anh hào hoa như điệp viên "007"
Cho em bao hạnh "Phúc" tuyệt vời
Về "Đồng Xanh" xây nhà bên suối
Sống "Thanh Bình" hai đứa rong chơi.
Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.
Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.
Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng[separator]
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.
Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.
Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.
Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em…
Có chiếc lá bay ngược chiều gió thổi
Mềm như em và xao xác như em…
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.
Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.
Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng[separator]
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.
Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.
Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.
Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em…
Có chiếc lá bay ngược chiều gió thổi
Mềm như em và xao xác như em…
(Thơ: Aki Kokoro)
Lòng người ai biết được đâu...
Cuộc đời ai học được câu không ngờ...
Trăng còn lúc tỏ lúc mờ..
Lòng người cũng giống ván cờ đỏ đen...--------------------------------






